5 thg 3, 2011

Quá liều...sô cô la. 5/3

(Entry này viết theo "đơn đặt hàng" của một người rất muốn ngắm người ta khi người ta bé.)
Ngày mẹ mang bầu con,bố Nam lượm lặt đâu đó trên internet rằng nếu muốn em bé luôn vui tươi, hay mỉm cười người mẹ hãy mỗi ngày ăn một mẩu sô cô la. Thế là từ hôm đó, socola có mặt ở nhiều nơi trong túi đi làm của mẹ, phòng khách, ngăn kéo bàn học, phòng ngủ. Không chỉ có mẹ, hồi đó có thêm hai cậu chồn hôi là cậu Long và cậu Hà tham gia, dễ chúng mình đều thành chuyên gia vì loại nào cũng nhấm thử, thành phần cacao chiếm bao nhiêu phần, có nhân- không nhân, tan và ít tan.
Thế nhưng có lẽ hồi ý, mẹ xơi quá liều nên từ giây phút chui ra khỏi bụng mẹ, em nhăn nhở, xí xọn quá mức tưởng tượng. Em hát, múa, nhảy nhót, cười nói suốt ngày.










Đây là mẹ cháu nhặt gắp đại đã thế này rồi ạ. Tặng bác thêm 1 cái xí xọn mới toe của cháu ạ.

Cực kỳ funny là, cháu từ bé đến lớn rất sợ ăn sô cô la, nếu trót đưa 1 mẩu vào miệng kiểu gì cháu cũng ọe, tất tần tật những gì có dính líu tới sô cô la.
Yêu em bé nhắng nhít đó lắm ạ

4 thg 3, 2011

Friday, 4.3.2011


Mưa,gió và lạnh. Tự dưng cứ thấy rét run, hai bàn tay lẩy bẩy. Nên đâm nhớ một bàn tay rắn rỏi, có thể nắm trọn lấy bàn tay mình. Tống chục quả oliu mà chả thấy bùi, béo như mọi ngày. Đúng là ngày mưa, rõ chán.

Câu chuyện nhỏ về con Nhân mã của tôi. 4/3

Nguồn:http://aprilavenue.blogspot.com
Và thế là hắn đã đi qua tuổi 24 của mình. Giữ ước mơ về những con đường và những tìm tòi không ngơi nghỉ. Hắn tìm gì ư? Nhiều khi điều bạn tìm kiếm trong cuộc đời mình lại là những là những thứ không thể sờ thấy, không thể nhìn thấy, thậm chí là không thể gọi tên. Nhưng điều mà hắn chắc chắn nhất đó là mục đích kiếm tìm một cái tôi khác. Một cái tôi mà hắn muốn trở thành. Cái mà hắn có trong bản thể của hắn bây giờ chỉ là một mớ những thứ hỗn độn chông chênh, chưa định hình.

Người ta luôn bảo nhân mã luôn đầy sức mạnh và khát khao chinh phục bằng tất cả lòng kiêu hãnh của giống loài này. Nhưng biết làm sao khi trời sinh hắn là một con nhân mã lạc loài. Đêm nguyên sơ của buổi ban đầu được cất tiếng khóc của hắn là một ngày giữa mùa đông giá lạnh. Tôi dám cá với bạn là điều hắn thèm khát đầu tiên trong đời không phải là dòng sữa mẹ mà là hơi ấm. Cái buổi đêm ấy đã cất dấu điều gì trong tâm hồn hắn để suốt những năm tháng đầu đời hắn luôn là “đứa trẻ cô đơn giữa lớp học ồn ào”. Tôi cũng không rõ nhưng chắc chắn giá lạnh là thứ mà hắn đã quen thuộc như cô đơn hay nỗi buồn.

Tuổi 24 của hắn ghi dấu bằng những yêu thương không trọn vẹn. Đi qua một cái na ná tình yêu và hắn may mắn tìm thấy được tình yêu đúng nghĩa của mình. Cái na ná tình yêu dù chỉ phù phiếm, ngắn ngủi những cũng đã dạy cho hắn được nhiều điều. Về những gì mà một người kỳ vọng ở người mình yêu thương. Về chính bản thân hắn và những gì hắn có thể cho đi. Hắn luôn tin rằng những con người mà hắn gặp trong cuộc đời mình đều để lại dấu ấn trong hắn theo một cách nào đó. Có những người đến rồi đi, có những người ở lại. Có những con người dạy cho hắn những điều nhỏ nhặt, lại có những con người dạy cho hắn những bài học lớn làm thay đổi cuộc đời hắn. Có khi là thoáng chốc mà mãi mãi không quên, có khi luôn ở bên mà chẳng có gì ấn tượng. Cuộc sống có phải là một chuổi kết hợp thú vị của những điều ngẫu nhiên?!


Chẳng biết nên gọi đó là may mắn hay là bất hạnh khi hắn tìm thấy được tình yêu đích thực của mình. Là may mắn vì có ai trong đời không mơ ước được tìm thấy một con người mà mình có thể yêu bằng tất cả trái tim và tâm hồn. Một con người đẹp đẽ như thế đã đến trong đời hắn. Một cô gái như là hiện thân của pha lê thanh khiết vô ngần, sáng trong và dịu dàng như dòng suối mùa xuân. Hắn thấy người ta thật đúng khi bảo rằng cái đẹp cứu rỗi thế giới. Vẻ đẹp của nàng có thể chẳng cứu rỗi được cả thế giới nhưng ít nhất cũng cứu rỗi được một người, đó là hắn (con nhân mã cô đơn đến tội nghiệp của tôi). Cả cuộc đời hắn thèm khát được nhận về hơi ấm và hắn luôn tìm kiếm điều đó. Nhưng chính cuộc đời lại dạy hắn một điều ngược lại: hãy cho đi trước khi bạn xứng đáng để nhận được điều gì. Thế đấy, tên nhân mã của tôi đã yêu như thế đấy. Là cho đi, là buông tay, là thôi không nắm giữ. Bởi hắn yêu nàng nên hắn biết rằng nàng xứng đáng nhận được nhiều hơn những thứ mà hắn có thể cho đi vảo thời điểm hiện tại. Hắn biết hắn vẫn chỉ là một cái tôi bất toàn, đầu xứng đáng với những gì đẹp đẽ đến thế. Hắn yêu nàng bằng một tinh yêu lặng câm. Lạ kỳ làm sao khi hắn sợ để mất nàng khi nàng thậm chí còn chưa từng thuộc về hắn. Hắn muốn biết nàng có yêu hắn không? Và nếu có thì nàng có sẵn sàng chờ đợi hắn, con nhân mã đang trên cuộc hành trình đi tìm cái tôi của mình hay không? Hắn hiểu rõ hơn ai hết là hắn không có quyền để hỏi những điều đó.

Yêu thương bằng một tình yêu đúng nghĩa là bài học giá trị nhất mà hắn học được trong tuổi 24 của mình. Dù rằng cái giá phải trả cho bài học đó không hề rẻ chút nào. Cái giá hắn phải trả là nỗi nhớ cồn cào, là những đêm không ngủ, là những khi ngồi lặng lẽ nghe có điều gì đang chết đi trong mình. Và hắn nghĩ thế là đủ cho một tình yêu. Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười của nàng, điều gì đó trong hắn chết đi để tái sinh trong nụ cười ấm áp và dịu hiền ấy. Người ta có thể yêu thương bằng nhiều cách thức và sắc thái khác nhau. Tình yêu đối với hắn là cho đi. Và trong khi cho đi hắn tìm được sự thanh thản trong tâm hồn khi đã biết bao dung và rộng mở hơn. Có lẽ ta cũng chẳng cần gì nhiều hơn thế. Bởi hắn đã biết yêu một người hơn chính bản thân hắn. Con nhân mã ấy đang lớn lên và trưởng thành hơn sau những mất mát của mình.

Có lần một nhân mã khác hỏi hắn về những trải nghiệm của một người nhân mã. Có khó không khi sinh ra đời là một nhân mã? Hắn không phải là một con nhân mã điển hình để có thể đại diện cho cả bầy đàn trả lời câu hỏi này. Nhưng với tư cách cá nhân thì câu trả lời của hắn là điều đó thực sự không hề dễ dàng. Cái danh của một nhân mã khiến người khác luôn kỳ vòng rất nhiều vào hắn. Người ta luôn chờ đợi ở hắn một sự đột phá xuất sắc, luôn phải là người vững chãi mạnh mẽ để dẫn đầu. Mà nãy giờ hắn bạn cũng như tôi đã biết rõ về con nhân mã lạc loài của chúng ta rồi đấy. Hắn đâu có thiếu những hoài bão và khát vọng, nhưng cái mà hắn muốn trở thành lại không phải là cái mà người khác kỳ vọng ở hắn. Và những xung đột, đổ vỡ cũng bắt nguồn từ đây. Những mất mát là một phần của đời sống. So sánh này có thể hơi buồn cười nhưng hắn coi những mất mát trong cuộc đời giống như là những lỗ khuyết của một miếng pho-mát. Đó là một phần không thể tách riêng tạo nên hình hài của miếng pho-mát đó. Chính những lỗ khuyết tạo nên nét đặc trưng cho loại pho-mát và chính những những mất mát định hình cho một cuộc đời.

Tôi tin con nhân mã ấy dù là một kẻ lạc loài sẽ biết cách để sống cuộc đời trọn vẹn và kiêu hãnh. Niềm tin chưa phải là tất cả nhưng là khởi đầu tốt cho bất cứ khát vọng hay ước mơ nào. Tôi tò mò muốn biết trong hộp sô-cô-la cuộc đời của con nhân mã ấy có gì. Đắng hay ngọt, cứng hay mềm, nhân lạc hay rượu vang. Không ai biết được cho đến khi bạn lấy nó ra khỏi hộp. Tất cả vẫn còn ở phía trước.

21 thg 2, 2011

Người đàn ông của tôi. 21/2

Người đàn ông cung Bảo Bình, mắt ướt, môi ướt nhưng vô cùng nghị lực và dũng cảm.

Người đàn ông của tôi, yêu tôi mê đắm, đút cho tôi ăn, chải tóc cho tôi và luôn miệng khen tôi xinh đẹp.
Người đàn ông của tôi hiểu tôi yếu đuối vô chừng, thi thoảng nắm lấy bàn tay tôi và nói tôi "không sợ"

Người đàn ông đó, khiến tôi có đủ sức mạnh để vững bước trên mỗi nẻo đường tôi qua, là nơi bình yên nhất trong trái tim tôi.

11 thg 12, 2010

Sang mùa. 12/12


Năm nay, em đã sẵn sàng đón chào một mùa đông với áo len cổ lọ, khăn len, găng tay, quần nỉ quần tất,cả áo lông vũ ấm nhẹ cho cả nhà , đầy đủ thêm nhiều thứ nữa để khiến em ấm áp suốt một mùa...mà em cứ chờ em cứ chờ mùa đông...trời chẳng lạnh tí nào.
Mong mãi chàng bé lớn, mọc đủ răng- tự biết tách ngô để hai đứa ríu rít đi ăn ngô nướng, ngồi sít vào nhau mà hít hà...chả lẽ áo ngắn tay đi ăn ngô nướng sao?
Thế mà cũng đã nửa tháng 12 rồi, đã nhận bao nhiêu là kẹo giáng sinh sớm rồi mà vẫn ngỡ còn lâu mới tới ...
Ôi chà, đón mùa mới nào.

18 thg 11, 2010

Nghiên cứu đề tài: TIÊM CHỦNG


I. Khái niệm
Vắc-xin là chế phẩm có tính kháng nguyên dùng để tạo miễn dịch đặc hiệu chủ động, nhằm tăng sức đề kháng của cơ thể đối với một (số) tác nhân gây bệnh cụ thể. Các nghiên cứu mới còn mở ra hướng dùng vắc-xin để điều trị một số bệnh (vắc-xin liệu pháp, một hướng trong các miễn dịch liệu pháp). Thuật ngữ vắc-xin xuất phát từ vaccinia, loại virus gây bệnh đậu bò nhưng khi đem chủng cho người lại giúp ngừa được bệnh đậu mùa (tiếng Latinh vacca nghĩa là "con bò cái"). Việc dùng vắc-xin để phòng bệnh gọi chung là chủng ngừa hay tiêm phòng hoặc tiêm chủng.
Ví dụ:
Vào thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên, vua Mithridate VI mỗi ngày đều uống một lượng nhỏ độc chất cho cơ thể quen dần nhằm đương đầu với nguy cơ bị ám sát. Chuyện kể rằng cách này đã tỏ ra hiệu quả vì về sau, khi Mithridate thất trận và tự sát, liều thuốc độc ông ta uống vào chẳng có ép phê gì.

Ở Trung Quốc, vào khoảng thế kỷ thứ 10, các thầy lang Đạo giáo đã bí mật dùng một kỹ thuật phòng bệnh đậu mùa. Đậu mùa là chứng bệnh hiểm nghèo, nếu không giết chết bệnh nhân thì nó cũng để lại những vết sẹo rỗ trên mặt. Các thầy lang đã lấy vẩy sẹo của người bị bệnh(chứa mầm bệnh), cho vào một chiếc hộp kín rồi giữ ở nhiệt độ nhất định trong một thời gian để giảm độc tính, sau đó nghiền nhỏ thổi vào mũi của người khỏe chưa từng mắc bệnh đậu mùa để ngừa bệnh.
Ngày nay, tiêm phòng đã trở nên rất phổ biến, ngay khi một em bé được sinh ra đời, em đã được phòng bệnh lao. Rồi chương trình tiêm phòng này kéo dài hết 2 năm đầu tiên. Người lớn có tiêm phòng cúm, viêm gan, sắp tới có tiêm phòng hiv..

II Tiêm phòng trong đời sống
Trong đời sống hàng ngày, có nhiều loại bệnh còn cần được "tiêm phòng" đậu mùa, uốn ván, sởi. Bệnh này thuộc phạm trù khó hơn, phức tạp. Đề tài này đặt ra với câu hỏi "bạn có nên tiêm chủng để tăng sức đề kháng các bệnh vô cùng hiểm nghèo hay không?"
Giả dụ như bạn rất sợ cô đơn, bạn sợ bị một mình, bạn tăng sức đề kháng bằng cách, mỗi ngày cô đơn hơn một tí, chả mấy bạn cảm thấy hạnh phúc vì sự cô đơn đó.
Giả dụ như bạn mong chờ quá nhiều vào một ai đó, bạn dựa cả vào họ, một ngày đẹp trời họ out ra cuộc sống của bạn, bạn sẽ thế nào? chao ôi là trống rỗng và chênh vênh. Đấy ai cũng biết cảm giác trống rỗng nó thế nào rồi đấy, thà chết quách đi còn hơn. Vậy nên dựa vào ai đó đựoc coi là vừa đủ không để chếnh choáng.
Giả dụ như bạn yêu thương ai đó vô hạn, rồi họ lại là người làm bạn tổn thương nhiều nhất, có nên yêu tin hết mực ai đó không?
Giả dụ, bạn vẫn được ăn ngon và đầy đủ, có nên chăng tuần ăn "chay tịnh" chỉ lạc đậu và rau, để khi không có thịt mà ăn vẫn đủ chất dinh dưỡng.
Giả dụ, ban đang ở trong nhà ấm áp tiện nghi, một ngày ra đường ở hay ở 1 nơi kém tiện nghi hơn thì thế nào? nên chăng tuần mình đi bụi vài bữa.
Kiểu như vị vua đã đề cập ở trên, ngày xơi ít thuốc độc đến khi bị thằng nào nó đổ cả vại vào miệng vẫn cười nhăn răng??
III. Giải pháp
Đang trong quá trình nghiên cứu chưa thể đưa ra cái gọi là "conclusion", cần có thêm thời gian nghiên cứu.

P/s: Đề tài này đề cập đến 1 khía cạnh khác trong cuộc sống về sự thích nghi và tính đề kháng mục đích chỉ giúp mọi người mạnh hơn. Nên xin không đưa vô vàn ví dụ tình yêu thương của mọi người, về những cuộc điện thoại ngay tức thì, về những tin nhắn thấm đẫm nước bọt của nụ hôn, nếu không sẽ gây lạc đề hihihi Mình thành thật xin lỗi bạn Mark willy đã bỏ công sức nhiều năm qua giúp mình hiểu được định nghĩa về hạnh phúc ( là "sound of the ocean", "boss on vacation" ", clean underwear".....)

IV. Áp dụng thực tiễn
Khả năng mình sẽ sản xuất một loại thuốc độc thơm ngon béo ngậy, mà uống vào sẽ khiến mọi người hạnh phúc và bình yên, chứ ko như vị vua già bị xơi cái thứ đắng hôi sùi bọt mép.

Khả năng - mình sẽ trở thành bsỹ tâm lý rất hot ở Mỹ, đông bệnh nhân và giá dịch vụ siết cổ.
- một lô lốc bsỹ bất đẵc dĩ của mình phải bay về VN gấp trước khi thử nghiệm thuốc độc mới của mình hoàn thành.

( Ối trời ơi, hâm quá mất thôi, nhưng biết là hâm thì yên tâm không phải đi bsỹ rồi )

29 thg 10, 2010

Trở trời.


Trời trở lạnh, chần chừ chưa ra khỏi chăn thì nhận được tin nhắn
"trời lạnh đấy, mặc ấm vào mang cả áo mưa đi làm nhé"
rồi " trời lạnh lắm, đừng mặc áo mỏng ngắn tay, nhớ ăn sáng "
chả thấy lạnh tẹo nào.
đến trưa có người gọi điện " thay đổi thời tiết là hay ốm lắm nhớ giữ sức khỏe"
cả vài ngày trời trở lạnh
Đôi lúc mình hay nghĩ linh tinh, hay mủi lòng, hay tủi thân, hay rơi nước mắt. Nhưng chỉ một cái thay đổi thời tiết cũng khiến nhiều người lo lắng cho cái sức khỏe của mình, mới biết có thật nhiều người yêu thương mình, lo lắng cho đứa vô tâm nhạt nhẽo nhất trái đất này.
 

candy land by GAU&MEOMUN Copyright © 2009 Cookiez is Designed by Ipietoon for Free Blogger Template