15 thg 4, 2011

Bạn mỏ khoét. 15/4


Nuôi em không tốn cơm mấy, vì em...toàn ăn quà. Em mà rảnh rỗi ngồi viết tạp văn ẩm thực chỉ thua mỗi bác Nguyễn Tuân. Với em ăn quà vặt là nghệ thuật, đơn giản và muôn màu như cuộc sống, ngấm vào máu em từ khi em bé tí. Em có những mối thâm tình ăn vặt ngót nghét 20 năm. Bạn bè gặp nhau kể lại cái thời bẻ ốc mút thơm mùi lá chanh trong lớp. Bốn tuổi biết vặt lá dâu da cuộn muối hạt ăn roàm rạp. Đu đủ xanh dầm ngon tê tái. Thế em thành từ điển ẩm thực món ngon, ăn gì- ở đâu. Chồng, cũng rất có gu "ăn vặt"- thời còn yêu đương đắm đuối bảo "em không nỡ để môi mọc da non à? lúc nào cũng thấy em nhóp nhép", rồi chả mấy bị em thuần hóa. Vợ chồng trẻ mà tích lũy khoai sắn, đi công tác Đông Anh chỉ sở mua cho vợ mấy chục bắp ngô nếp. Lên chợ Đồng xuân mua hạt dẻ ăn dần cả mùa thu. Tháng 10 ốc béo mua vài cân về mời bà con tới nhà xơi. Trong từ điển bạn bè có thêm cả "bạn mỏ khoét". Nay em có một chàng, manly mà ăn vặt thôi rồi. Suốt ngày ru rê em lê la quán xá, chàng tự lên lịch trình và nghĩ ra đủ thứ để ăn.

chàng ra chợ xơi bánh bèo xì xụp thế này này, hai đứa em mà dắt díu nhau ra chợ thì căng rốn về nhà

cái này dành tặng ai rất khoái ăn thạch găng, ở quê chàng 3k/cốc, mùa hè nào em cũng phải ăn, chẹp chẹp ngon lắm í. Đấy em lại nhớ cái thời vò lá thạch, lọc tro rồi.
Em có những niềm vui nhỏ, khi có rất nhiều bạn mỏ khoét đáng yêu, có những phút giây giản dị vui vẻ. Chàng cũng sẽ thế. Riêng việc lên list đi ăn chơi với các tình yêu cũng rộn ràng. Ôi, yêu quá đời này.

8 thg 4, 2011

Ngày của mẹ. 8/4


Hôm nay là ngày sinh nhật của Mẹ, mẹ bước sang tuổi 60, mà như lời bài hát nào đó " có bao lâu 60 năm cuộc đời" con gái lưu giữ những điều về Mẹ khi đã là người đàn bà đi qua nửa đời người, con gái cũng đã làm vợ, làm mẹ, làm dâu.
Con chẳng hề giống mẹ điểm nào (bề ngoài) vì con là giọt nước photocopy từ bố, ngày con bé nắm tay mẹ đi chợ ai cũng bảo con là con của cô chứ ko phải con mẹ. Tính tính thì nhiều người bảo chả được cái nết gì giống mẹ cả. Nhưng con nghĩ điều vĩ đại nhất trong cuộc đời mẹ, hơn cả những thành tựu mà mẹ đạt được là sinh được 2 đứa con và em. Ngày của con năm nay, con biết ơn vô cùng vì mẹ đã tạo ra con, đã cho con được sống trong cuộc đời này. Con nghĩ về những năm tháng đã qua, những năm tháng tuyệt vời của con tất cả đều do bởi con là con của mẹ.
Mẹ yêu chiều con những năm con bé, khi chưa có em. Con còn nhớ khi con năm tuổi đi học lớp 1, mẹ vẫn bế con trên bụng bầu đút cơm mỗi bữa, rồi bế con đến lớp, đi học mẹ buộc tóc cho con nhưng phải buộc làm sao khi soi gương và ra ngoài nắng hai bên phải bằng nhau. Năm con 6 tuổi, mẹ hỏi rằng "nếu ko may mẹ chết đi con sẽ thế nào?" con trả lời mẹ con ra chợ đi rửa bát thuê. Năm con học lớp 4 cũng câu hỏi ấy "nếu ko có mẹ thì con sẽ ra sao" ngày ấy so với các bạn cùng tuổi còn là đứa "giàu có" có vốn riêng, con bảo "con mở hàng ốc bán tự nuôi sống, mẹ đừng lo". Có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng là sự chuẩn bị cho cả cuộc đời con. Học lớp 1 bắt đầu học nấu cơm, đổ nước làm sao còn 1 đốt ngón tay nước trên mặt, mẹ dắt đi chợ dạy phân biệt thực phẩm, gà, cá tôm. Năm học lớp 8 đã tự tay làm mâm cơm cúng mà ko cần mẹ.
Mẹ giữ gìn cả kí ức tuổi thơ của con,dù mẹ ko phải là bà mẹ thời @ thời blog, mà mẹ ghi nhật ký từ ngày con sinh ra, từ đầu tiên con nói không như đứa trẻ khác là "bà" và "mẹ" mà là "chó chó, mèo mèo" .ngày đầu tiên con đi học mẫu giáo, con khóc và hay ngồi cửa sổ, con đi học rất sợ con lợn, con bé con bị ốm và uống những loại thuốc gì, mẹ đều lưu giữ cẩn thận: bộ quần áo sơ sinh, quyển vở đầu tiên, áo đi học lớp 1, giấy khen, .... Quà tặng năm con 18 tuổi là những tập album ảnh của con và những quyển nhật ký. Cả tuổi thơ đẹp, kỳ diệu, và hạnh phúc.
Mẹ dạy con ước mơ và sống với những ước mơ của mình, mẹ dạy con cách nhảy múa mà ko cần người xem, chỉ cần bằng trái tim là đủ. Con có thể làm bất kỳ điều gì con muốn nhưng con phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về những lựa chọn đó. Mẹ dạy con người ai cũng phải lao động, lao động là một điều quý giá, con có thể làm bất cứ điều gì để nuôi sống con. Mẹ luôn ủng hộ và động viên con. Nếu con bảo con muốn trở thành thợ làm vườn hay đi nghiên cứu khủng long, mẹ đều hài lòng.
Mẹ dạy con dũng cảm, trong mọi hoàn cảnh. Mẹ dạy cách đón nhận nỗi đau, nhìn nhận và chiến thắng chứ không phải chán nản hay từ bỏ. Những nỗi đau tưởng chừng vô cùng to tát và đau đớn trong cuộc đời mình con đã dễ dàng vượt qua. Để sau mỗi lần như thế con trưởng thành và bình yên hơn.
Nhiều người nói tại vì con là con mẹ, nên đôi khi con có thể nhởn nhơ trong cuộc đời này mà ít phải lo toan cơm áo gạo tiền, điều đó chỉ đúng một phần. Vì mẹ đã dạy con "ngon thì ăn nhiều, không ngon ăn ít", thật ra là chỉ ăn cơm rau cũng vẫn ngon, chỉ ở căn nhà nhỏ vẫn ấm áp, chỉ đi xe cà tàng vẫn hạnh phúc ngập tràn. Vì giá trị của cuộc sống, hạnh phúc không nằm ở đó. Có những giai đoạn trong cuộc sống của mình, con trắng tay, con tưởng như mất đi tất cả, nhưng thật ra không phải vậy, chỉ là khó khăn mà ai cũng sẽ phải trải qua trong đời, con có tất cả để làm lại cuộc sống của mình. Con có niềm đam mê yêu và sống được truyền sang từ Mẹ.
Khi học phổ thông, chơi với rất nhiều bạn trai, và không ngại ngần kể với Mẹ, các bạn ai cũng thích tới chơi nhà. Người yêu cũ, cũng yêu thương quý trọng Mẹ vô cùng. Và, có một cậu bạn thân, Tết năm nào cũng mong để được gặp chúc Tết Mẹ nhưng là để được nói chuyện với Mẹ vài tiếng đồng hồ, vài tiếng đó có ý nghĩa với bạn lắm. Thứ bảy vừa rồi bạn vẫn mắng mỏ "sao trên đời này lại có cái giống ngang như mày, sao mày không được giống bà già đến cái vẩy hả trời". Không giống mọi người là ngang à? đi con đường mà mình muốn là sai trái sao? hihi tại bạn không biết Mẹ luôn động viên hãy là chính mình con nhé.
Hôm trước đọc ở bên nhà một người bạn gái mà con quý mến, bạn nói với cô em gái của mình rằng bạn ra đi để biết khi quay về ko còn là nhà mình nữa, với những đứa con gái có chồng có con, có cuộc sống riêng. Con biết ơn Mẹ vô cùng khi vẫn giữ cho con cảm giác "về nhà, về nhà" khi con đã có chồng con. Có một ngăn tủ quần áo thơm mùi nắng, có bàn chải xinh và khăn mặt sau mỗi lần con đi mẹ đều cất gọn gàng.Căn phòng của con, bày bừa lộn xộn nhưng luôn đâu vào đấy khi con về và con biết chính xác cái gì nằm ở đâu, vài món quà nhỏ của các bạn, vài con gấu bông, truyện sách, đồ ăn.. Niềm vui "về nhà" còn lây sang cả chồng, chồng thích cuối tuần nằm ngủ nướng ở bên cửa sổ đầy nắng và ngạt ngào hoa cau.
Mẹ dạy con nhân hậu và không trách cứ, mẹ dạy cách yêu vô điều kiện. Thật sự là khó lắm mới làm được như Mẹ, với một đứa nhõng nhẽo được nuông chiều như con. Lại còn hay tủi thân và khóc nữa. Mới đây thôi, nhìn thấy một điều gì đơn giản bình thường cũng rơi nước mắt. Nhưng chỉ từ "ngày của con" đã biết cách "yêu vô điều kiện" với nhiều ai đó trong đời. Mẹ bảo "ai cũng có lí do riêng của mình, và ai cũng đúng cả, nên không thể đòi hỏi người khác cũng suy nghĩ như mình, cũng muốn như mình, mình phải tôn trọng người khác và trân trọng những gì mình có."
Mẹ dạy con vị tha, biết cách tha thứ cho những người làm mình đau, cũng như đừng gây đau đớn cho người khác.
Mẹ dạy con biết con đang sống trong xã hội thực như thế nào, có những giả dối, có những xấu xa,lừa gạt nhưng không để con e dè, lo sợ mà để con biết sàng lọc, biết yêu vô vàn điều còn lại đẹp đẽ.
Con, đã là em bé ngoan của Mẹ suốt bao năm dài. Thế mà bây giờ đôi lúc day dứt khi (vô tình) mang tới cho Bố mẹ những muộn phiền, lo âu khi tuổi già tới. Nhưng sau những điều đó, con biết trân trọng mọi điều quý giá khi mà con có thể còn làm được.
Con vẫn nói yêu mẹ mỗi ngày, vẫn ôm mẹ bất cứ khi nào được ở bên Mẹ. Con chỉ muốn nói rằng điều tuyệt diệu trong cuộc sống này, giữa hai mẹ con mình, con là mầm sống của Mẹ, là những tế bào cơ thể của Mẹ.

4 thg 4, 2011

Vạt nắng. 4/4

...sáng bừng cả cuộc đời em

rực rỡ mùa hè và ấp áp mùa đông.

1 thg 4, 2011

Cuối mùa. 31/3


Thời gian này thật sự rất đỗi dịu dàng, từ sâu thẳm trong trái tim của mẹ, nhiều điều đã ngủ yên. Thay vì cảm giác xót xa,tức giận, đau đớn, uất nghẹn, hờn ghen, trách cứ...mẹ thấy nhẹ nhàng con trai ạ. Để một buổi sáng cuối xuân, mẹ mở mắt ra ngắm nhìn con say ngủ, mẹ thấy bình yên, mẹ yêu con, yêu abc xyz chỉ bởi đơn giản là mẹ yêu. Mẹ được vỗ về và xoa dịu bởi "bác" Osho, "hạnh phúc là niềm vui từ bên trong, không tới từ sự tìm kiếm và đòi hỏi". Mọi thứ như được rũ bỏ, chẳng có gì mệt mỏi, chẳng có gì là chịu đựng tất cả chỉ bởi mẹ YÊU.
Mẹ nghĩ về cuộc đời này, gia đình, tiền bạc, sự thành đạt, tình yêu? Và, vì sao mẹ sống? Mẹ sống vì điều gì? cái gì thật sự có ý nghĩa với mẹ, cuối cùng chỉ là "hạnh phúc là biết thưởng thức sự sống của mình".
Mẹ nghĩ về những "động đất" về "sóng thần", đã cuốn trôi nhiều thứ, mang đi vĩnh viễn nhiều thứ trong cuộc đời chúng ta, nhưng những gì ta giữ trong tim ta, trong tâm hồn ta thì không một ai có thể chạm vào và tước đi được. Nó mặc nhiên hiển hữu bên đời ta.
Mẹ nghĩ về gia đình, về mọi người tới trong cuộc đời mẹ, với ai cũng là một mối nhân duyên nào đó, không có duyên sao ta gặp nhau?
Mẹ nghĩ về cha và các con, về tình yêu. Mẹ được nuôi sống bới tình yêu mỗi ngày.
Mẹ hàm ơn và trân quý cuộc đời này!

30 thg 3, 2011

Paint my life. 30/3



With the small happiness!


Went to sea in winter

17 thg 3, 2011

"Sa ngã" 16/3


Mình là đàn bà "hư" vì mình "nghiện ngập". Nghiện 1 thứ đã khiến gia đình khuynh gia bại sản, mình nghiện vài thứ thì kinh khủng thế nào. May mắn là chồng mình nhân hậu, hồi mới cưới chồng bảo anh tưởng có em làm vợ + 1 nhà kho là đùa, hóa ra em + vài cái nhà kho. Mỗi tháng chồng đều phải chi xzy tiền cho mình "cắt cơn", mà bệnh mình chỉ thấy càng chơi càng phê càng nghiện tợn. Nghiện thì đương nhiên có bạn nghiện, 4phía xung quanh mình toàn là "con nghiện", nghiện đủ thứ, hết bạn này cắt cơn nghiện cái này đến bạn kia tái nghiện cái kia. Nhưng mình thấy bạn nghiện nào cũng đáng yêu lắm, bạn nào nghiện cái gì mới là mình cũng muốn nhào vô nghiện cùng.
Hôm nay mình "sa ngã" ở cửa hàng daiso, lúc đầu chỉ là mua 1 hộp đựng đất nặn cho bạn giai nhà mình, sau thành thế này. Hôm nay, cơn nghiện nhẹ lắm, chỉ thoảng qua thôi.
Nhưng vì mình "nghiện ngập" mà cuộc sống của mình "thăng hoa", đẹp đẽ vô cùng.

15 thg 3, 2011

Ngôi nhà của những thiên thần. 14/3



Hôm nay mình rất vui, vui đến độ đặt cả công việc sang một bên, mình đi chơi. Trên đường đi chả hiểu vì điều gì mình lạc đến căn nhà có nhiều thiên thần. Có hai thiên thần da mịn, mắt long lanh, một líu lo hỏi mình nhiều thứ, một ngơ ngác ngắm nghía mình. Một lát sau cả hai thiên thần kia đến giờ ngủ trưa, ngắm các bạn ngủ mình thấy bình yên, có điều gì mỏng manh như khói lan ra, quấn lấy mình, thơm tho và đẹp đẽ. Lúc đó mình véo von, ríu rít với một thiên thần khác, thiên thần này chắc ko phải từ chuyện cổ mà là đời thường nên "hơi xấu" hihi, gầy dơ, cận thị, chả nhẹ nhàng tí nào còn "gào" lên, bảo mình sai. Mình cười sung sướng, mình là cái lá khoai ý mà, nên mình cứ để cho thiên thần ấy nói. Một lát hai thiên thần kia tỉnh giấc, cả không gian trở nên sống động vô cùng. Trong lúc thiên thần ngủ, mình y như "cô tiên" dọn dẹp nhà cửa, nhưng một thiên thần mỏ chu đã làm một việc đáng yêu vô cùng. Mình thấy yêu cái khoảng không gian có hai thiên thần xinh xắn đó, có tất dơ và bỉm, có thỏ sứt tai, có sách tô màu. Và, hình ảnh đó khắc sâu trong não mình, trong tim mình chỉ khiến mình hiểu cảm nhận rõ ràng về ước mơ, về hạnh phúc của mình.
Thiên thần xấu kia chả biết có đọc truyện Harry Porter không, có biết về cái tưởng ký không, có biết việc có thể rút một sợi tóc óng ánh đổ vào chậu rồi chìm đắm vào ký ức của người khác. Chỉ biết thiên thần làm mình bị cuốn bởi cả một biển ký ức, từng thứ từng thứ một, rõ nét, thân thương vô cùng. Còn dạy mình cách cất giữ vào một chiếc lọ để khi nào mình cần mình có thể đắm chìm trong đó.
Thiên thần này chắc già rồi và cũng hay xem tivi, nên chúng mình nói chuyện Nhật bản, nói về một người chúng mình cùng quí mến, về "tinh thần Nhật Bản", về cách giữ những nỗi đau, về cuộc sống ngắn ngủi, chúng mình đều trân trọng cuộc đời này, trân trọng mọi thứ mà chúng mình đang có. Thiên thần dạy mình vui những niềm vui nhỏ, những thứ ăn được, sờ được và ngửi được, thiên thần này đời thực đến tệ, hihi. Mình lại vừa ngộ ra một điều cũ rích "năng lượng ko mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác" , mình mong "dạng khác" của mình cũng rõ ràng, hữu ích, ăn được (???) sờ được ok, ngửi được ok. Rồi, đến lúc mình phải về nhà, mang theo một niềm vui nhỏ xinh do thiên thần già tặng cho bởi nhiều tình cảm mến thương. Hôm nay, mình hạnh phúc.
 

candy land by GAU&MEOMUN Copyright © 2009 Cookiez is Designed by Ipietoon for Free Blogger Template